Top 18 Bài thơ hay của nhà thơ Dạ Quỳnh

Bài thơ: Chiếc lá cuối cùng

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

Thơ Dạ Quỳnh

Chiếc lá cuối cùng còn sót lại cuối thu

Khi em xa anh mùa không còn quyến rũ

Một, hai, ba, bốn…mỗi ngày thầm tự nhủ

Thương một người trầm mặc tiết trời đông.

Đâu phải nỗi nhớ nào cũng có thể đếm – đong

Sợi tình mong manh như sợi chỉ mành treo trước gió

Cơn gió vô tình…cuốn niềm yêu…

                      chẳng dừng nơi đầu ngõ

Nên ánh trăng ngà cứ vò võ đợi sương đêm.

Dường như tháng tám vừa bước qua thềm

Chẳng êm đềm mà… tựa lòng em sóng dội

Đưa bàn tay khẽ níu mùa đừng qua vội

Sợ…rơi chiếc lá cuối cùng

                                    lạc mất dấu chân anh

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Anh có bằng lòng về quê mẹ cùng em

ANH CÓ BẰNG LÒNG VỀ QUÊ MẸ CÙNG EM?

Thơ Dạ Quỳnh

Hỏi anh rằng có…thật dạ thương?

Hãy chung đường cùng em về quê mẹ

Nghe tiếng gió vi vu, thấy hồn mình thơ trẻ

Rợp cả khoảng trời  bầy chim sẻ gọi nhau.

Anh có về cùng em cuốc đất trồng rau

Vun luống cau xanh với giàn trầu tươi thắm

Anh biết không? Quê mẹ nghèo nhưng nghĩa tình mênh mông lắm

Cả vùng đất nâu cũng thương mến bước chân người.

Anh có về cùng em tìm lại nụ cười

Của thuở đôi mươi, tóc thề bay trong gió

Của mái tranh xiêu, rơm rạ đầy sân, cái thuở còn nghèo khó

Hai bữa dưa, cà gạo thiếu phải độn khoai.

Gần hai mươi năm chân mãi bước miệt mài

Tưởng quên được mùi đốt đồng trưa nắng hạ

Quên lũ cá, cua ngoi bờ trưa tháng sáu

Quên mắt mẹ hiền đau đáu chờ mong.

Em đã đi nhiều trên những đoạn đường cong

Hoài bão khát khao, nghe lòng sao mỏi mệt

Về cùng em,về với giấc mơ ngày xưa từng… thêu dệt

Nhìn khói lam chiều, hiện thực ngỡ ngày thơ.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Không đề

KHÔNG ĐỀ

Thơ Dạ Quỳnh

Từ đêm trở giấc xanh xao

Nghe đâu tiếng gió thét gào ngoài song

Từ em mỏng sợi tơ lòng

Đu theo đà trượt hết vòng thương đau.

Từ ai đoản nghĩa trầu cau

Để câu duyên nợ trôi mau theo dòng

Từ ai trót dạ đèo bòng

Non mòn biển cạn… hư không bên đời.

Chữ tình đành xếp vần…rơi

Người đi ta ở…buông lơi câu thề.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Xơ xác lá diêu bông

XƠ XÁC LÁ DIÊU BÔNG

Thơ Dạ Quỳnh

Em trở về rồi chị có biết hay chưa?

Sau bao tháng năm dày công tìm lá

Với chị – con tim em dường như chưa bao giờ… mặc cả

Thế gian bảy tỉ người… chặt dạ chỉ mình em.

Lời hẹn diêu bông từ thuở còn lấm lem

Em mười lăm, chị tròn trăng mười sáu

Mắt rủ bờ mi chị nhìn em đau đáu

Hỏi trên đời liệu có lá diêu bông?

Năm ấy xuyến chi nở trắng triền sông

Mang theo hẹn thề qua bao mùa trăng sáng

Ngày trở về hồn xôn xao lai láng

Diêu bông thấy rồi… mơ dáng chị đầu thu.

Ầu ơi! Đắng lòng nghe chị cất tiếng ru

Lá vàng rơi nhanh

             nghe tim mình đau thắt

Diêu bông em tìm, chị …chơi trò cút bắt

Hôm ấy trời buồn tan tác gió giông.

Lời hẹn năm nào giờ đã hóa…hư không

Con nước đục trong xuôi dòng về xứ khác

Xuyến chi ven sông thở than buồn ngơ ngác

Chị theo chồng rồi… xơ xác lá diêu bông…

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Em đừng chờ tội lắm lá diêu bông

EM ĐỪNG CHỜ TỘI LẮM… LÁ DIÊU BÔNG

Thơ Dạ Quỳnh

Chị bảo em rồi, đừng tìm lá diêu bông

Bởi bến sông xưa cải vàng không trổ nữa

Hoa nở, đò đưa chị đâu còn chọn lựa

Qua bậu cửa này về bên ấy chồng xa.

Hãy quên chị đi quên những buổi chiều tà

Lá diêu bông một thời mơ chồng, vợ

Câu ca xưa giờ tan theo buổi chợ

Quá trưa rồi, vờ vật quẩy về thôi.

Chật chội quá mây cũng lững lờ trôi

Gió đẩy đưa, chẳng cùng chung một khối

Diêu bông xưa chẳng làm gì nên tội

Chị đi lấy chồng, sóng dội lòng đau.

Em nhé thôi… Về vun lại hàng cau

Đừng mãi trông theo để nhuốm màu sầu nhớ

Mối tình đầu thường mỏng duyên, ngắn nợ

Em đừng chờ…tội lắm… lá diêu bông.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Đa đoan

ĐA ĐOAN

Thơ Dạ Quỳnh

Em bằng lòng lặng lẽ bước qua anh

Mang yêu thương xưa thả trôi cùng mây trắng

Khi đã đi qua bao trận bão giông mà… sóng đời chưa bình lặng

Lấy gì để gom góp bình yên?

Ngày mình yêu nhau – rực sắc đỏ mộc miên

Em hồn nhiên bên anh xây mộng ước

Có ngờ đâu… lâu đài ta xây chỉ toàn bằng nước

Sóng dập cuốn xa bờ.

Đến bao giờ mới thôi hết chơ vơ

Hạnh phúc chẳng gọi tên bởi… lạc đường duyên nợ

Anh thôi làm chồng, em lãng quên tiếng vợ

Dây tơ hồng

       đứt giữa nửa chừng…đau.

Anh đừng hẹn bởi… chẳng có kiếp sau

Giấc mộng bên nhau xin chôn vùi dĩ vãng

Em níu bình yên đi qua bao ngày tháng

Giữa hoang tàn khao khát được an nhiên

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Yêu bằng nào hãy trả lời em đi

YÊU BẰNG NÀO HÃY TRẢ LỜI EM ĐI

Thơ Dạ Quỳnh

Anh yêu em bằng nào? Hãy trả lời ngay đi

Đừng giả vờ gieo nhớ thương nơi đáy mắt

Buông lời có cánh, bảo thấy lòng se sắt

Không gặp một ngày ngỡ thế kỷ…phần ba.

Em ghét anh rồi, cứ hát bản tình ca

Đồ, mi, pha, son…mãi hoài da diết

Hỏi yêu bao nhiêu?giả khờ mải miết…

Khúc…tương tư nàng màu áo thủy chung.

Ơ…anh kỳ sao cứ mãi mông lung

Em hỏi yêu không?  Trả lời…không hay có

Đừng cứ ngắm trăng rồi đùa vui cùng gió

Cuội của chị hằng…mối tình ấy như mơ.

Em hỏi anh hôm nọ viết bài thơ?

Tóc em ngang vai, sao viết hoài tóc…ngắn

Hay chiều tan tầm, theo cô nào say đắm

Để mắt em buồn, tháng bảy đẫm ngày ngâu.

Hứa hẹn cùng nhau sống đến bạc đầu

Em hỏi yêu không sao mãi còn chưa ngỏ

Hứ ghét rồi nghen…để người ta vò võ

Trả lời một câu dẫu…kề tai nói nhỏ.

Yêu em bằng nào, mặn biển..ngọt sông?

Hỏi lần cuối cùng anh có nói hay không?

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Viết cho người thứ ba

VIẾT CHO NGƯỜI THỨ BA

Thơ Dạ Quỳnh

Vấp vào anh nửa kiếp người

Lạc đường nên thiếu nụ cười môi êm

Nửa tình xếp lại gửi… đêm

Nửa hong hao buổi trưa thềm nắng hanh.

Mùa không ra trái ngọt lành

Lá không xanh bởi…chòng chành lệch đôi

Trầu têm chẳng bện được vôi

Dăm câu thề hẹn buông lơi bẽ bàng.

Bởi anh duyên nợ tào khang

Em chồng con đợi…mênh mang ru hời

Hai ta ở giữa chơi vơi

Đôi bờ mong nhớ cứ…vời vợi xa.

Đoàn tàu dừng cuối sân ga

Em lẻ loi đứng thứ…ba chợ tình

Ừ thì! Đêm sẽ bình minh

Anh về bên ấy…

   tình mình…

                          ly tan.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Biển nhớ

BIỂN NHỚ

Thơ Dạ Quỳnh

Phố có buồn vì vắng  bước chân em

Biển có bâng khuâng, thương hoài con sóng vỗ

Đâu còn bên nhau để yêu thương, dành dỗ

Trời ủ mây buồn, từ độ ấy em đi.

Biển chiều nay hát mãi khúc chia ly

Bờ cát mông lung…lục tung miền ký ức

Thiếu bàn tay đan nghe nhói nơi lồng ngực

Em phía mây ngàn có gợn nỗi niềm riêng?

Đại dương xanh… dài, rộng lắm vô biên

Dám trách đâu…tình dẫu xa biền biệt

Cánh hải âu từng bầy bay mải miết

Cho hỏi phương nào…em có ngóng tin tôi?

Cây còn xanh cớ sao chẳng đâm chồi?

Tình hai ta rơi vào miền… chật chội

Trả cho em đêm hẹn hò tóc rối

Bờ môi mềm…trót nếm mãi còn say…

Bài thơ: Chông chênh

CHÔNG CHÊNH

Thơ Dạ Quỳnh

Xa một ngày ngỡ trời đất hoang vu

Em không còn vô tư như ngày anh chưa đến

Người ta thường bảo, trong tấn kịch đời đâu thiếu gì vai diễn

Có vở tuồng nào, vai nữ chính chẳng truân chuyên?

Tháng ba rực trời sắc đỏ Mộc Miên

Tháng tư Loa Kèn mộng đoàn viên không trọn

Em đếm thời gian bằng guộc gầy năm ngón

Tháng sáu có tròn đầy, ăm ắp những ngày vui.

Nếu lỡ ngày sau hạnh phúc đi lùi

Có lẽ Bằng Lăng sẽ vùi mình mong nhớ

Tiếng Ve rền tấu bản nhạc tình dang dở

Phượng Vĩ rủ buồn, nắng hạ trốn sang thu.

Em biết anh à! Đâu phải phép chia nào cũng có số dư

Từ phía anh cũng chần chừ,do dự

Chuyến đò nhân duyên cứ chòng chành giữa ngàn con sóng dữ

Có luận ngữ nào lý giải được chuyện hợp – tan.

Em ở đây với niềm yêu chứa chan

Tình vẫn chặt đầy, dẫu biết mình đang đánh cược

Có thể không anh đừng đến vào mùa thu trước?

Phía cuối con đường ta dệt mộng uyên ương.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Bạc tình

BẠC TÌNH

Thơ Dạ Quỳnh

Em sẽ không hỏi đâu nếu ngày mai anh chẳng đến

Bởi cánh chim bay mỏi mệt ắt phải dừng

Buổi hẹn hò em sẽ đóng vào khung

Rồi gửi chúng vào tận cùng xa vắng.

Em sẽ không buồn đâu nếu anh quên ngày tháng

Bao buổi sáng chiều mình sánh bước bên nhau

Chẳng nhớ nữa đâu… từng mộng ước trầu cau

Đừng anh nhé… hẹn hò nhau lần nữa.

Con tàu ngược xuôi em chỉ là ga giữa

Cuối con đường có người đợi anh qua

Số phận cợt đùa em thành kẻ thứ ba

Dẫu…theo thước đo thời gian em là người đến trước.

Em sẽ quay lưng thôi chơi trò đánh cược

Bởi lòng người ai… gạn đục khơi trong

Thước nào đo được kẻ thật lòng

Con nước chẳng theo dòng… tình rẽ nhánh sang sông.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Cho một chiều mưa tháng sáu

CHO MỘT CHIỀU MƯA THÁNG SÁU

Thơ Dạ Quỳnh

Em đến tìm anh vào buổi chiều không nắng

Chỉ có gót giày lẳng lặng rơi nghiêng

Bên ngực trái này còn… nhốt…lại niềm riêng

Dẫu đã bao mùa bằng lăng rơi tím lối.

Em dám trách đâu, dòng đời bao rắc rối

Chỉ thương tim mình mãi chật chội niềm đau

Phải chăng…

        lá trầu vàng thuở ấy thiếu buồng cau?

Nên hai ta bẽ bàng câu duyên nợ.

Tháng sáu lưng chừng, nắng – mưa gieo sợi nhớ

Để đoạn đường về cứ cắc cớ dọc ngang

Hay tại em- người đàn bà đa đoan

Đâu dám ru điệu nhặt, khoan – mà ôm hoài trắc trở.

Giấc mơ xưa, đành gọi tên…tình lỡ 

Năm, tháng dại khờ trả lại cố nhân xưa

Cơn gió ngược đường hỏi em đã quên chưa?

Giọt nước rơi nghiêng…vỡ oà mưa…tháng sáu.

 Dạ Quỳnh

Bài thơ: Viết cho con

VIẾT CHO CON

Thơ Dạ Quỳnh

Mẹ không cho con được cả bầu trời xanh

Nhưng sẽ mang ngọt lành ươm mầm tưới nước

Đường con đi và đôi chân con bước

Dẫu có gập ghềnh, được – mất mẹ kề bên.

Giấc mơ con mẹ kê gối, đắp mền

Tuổi hồn nhiên hướng con niềm tin mới

Phía trước là biển xanh, là trời cao vời vợi

Là tia nắng mặt trời rọi sáng những ước mơ.

Có con trên đời để mẹ viết vần thơ

Dẫu có nhọc nhằn oằn vai nặng gánh

Tuổi thơ con thảo thơm từng tấm bánh

Là buổi tan tầm, chóng vánh kịp giờ cơm.

Con tặng mẹ là những trang giấy thơm

Là điểm chín, mười với nụ cười rạng rỡ

Là những cánh hoa con ép vào trang vở

Là những đợi chờ theo năm tháng con cao.

Mẹ không dám mong những điều quá lớn lao

Chẳng dám mong con đỗ đạt cao vinh hiển

Bởi trong tim mẹ, còn là điều vĩnh viễn

Là chuyện kể đời mình, mẹ đã viết thành thơ.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Thổn thức

THỔN THỨC

Thơ Dạ Quỳnh

Sao không đến bên nhau khi con tim vẫn còn đập những nhịp thiết tha

Bởi…em sợ mai này đến cả ánh nhìn cũng… xỉ xa mệt mỏi

Đời có vạn ngày đau mà sợi tình như khói

Mong manh đến vô cùng

Nỗi nhớ anh à! Chẳng thể đóng vào khung

Em lục tung dấu yêu xưa thấy mình như con ngốc

Photo rất nhiều, chẳng tìm ra bản gốc

Dốc cạn một lần chỉ để biết mình yêu.

Người ta bảo tháng bảy là mùa của những giọt mưa phiêu

Như bức phù điêu em… đánh liều

                            khắc bằng niềm đau thắt

Tình nồng mới hôm qua mà chẳng thể nào góp nhặt

Xa mặt ắt cách lòng…

Cuối cùng thì ta…mãi là đường thẳng song song.

Chẳng ai dám vì ai… bẻ cong

                            mong một lần chung bước

Đừng trách tháng ngâu chẳng bắc cầu ô thước

Con nước ngược dòng

                            dâu bể mỏi đời nhau…

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Với thu

VỚI THU….

Thơ Dạ Quỳnh

Cuối cùng rồi người cũng quay lưng

Ta ở lại giữa lưng chừng luyến nhớ

Duyên nợ… dửng dưng

                   cũng chỉ là cái cớ

Thật giả lòng người ai dò được… nông sâu.

Giá khi xưa ta chẳng… dại gật đầu

Chẳng mộng ước cau trầu… tóc cài hoa, mặc sore màu trắng

Để bây giờ thôi nhận về chát đắng

Lẳng lặng giữa thu tàn…

Hạnh phúc phải chăng là thứ thật… hiếm khan

Giữa ngút ngàn nhớ thương….người bảo yêu đương giờ…ngắn hạn

Ta như loài hoa giữa tháng hè… mắc cạn

Tàn lụi chớm thu về…

Giữa thênh thang mùa… sao hồn mãi tái tê

Đưa tay dịch xê trả nỗi sầu ngày cũ

Ta với người yêu thương còn chưa đủ

Lấy gì mà… mặc cả với mùa thu.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Mẹ

MẸ !!!

Thơ Dạ Quỳnh

Mưa rơi ướt cả trời chiều

Mẹ vai gồng gánh liêu xiêu dáng về

Gió lùa… quắt cả triền đê

Hai sương một nắng nón…mê che đầu.

“Trải qua bao cuộc bể dâu”

Gối mòn, chân mỏi… hằn sâu ánh nhìn

Cành non ôm cổ thụ…vin

Sà vào lòng mẹ im thinh cõi lòng.

Chiều nay gió thổi ngoài song

Ngắm con chim sẻ thong dong chuyền cành

Mẹ ơi! Dòng sữa ngọt lành

Dẫu đời…bề bộn vẫn dành phần con.

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Dấu yêu xưa

DẤU YÊU XƯA

Thơ Dạ Quỳnh

Em về nhặt… câu thơ ngày xưa cũ

Khắc tên anh trên cánh lá ngoan hiền

Tình chẳng tròn, trăng khuyết bóng bên hiên

Quỳnh vò võ nở âm thầm đêm vắng.

Anh! Nắng nhạt, thu tàn con gió cũng đi hoang

Em…chưa kịp khoe khoang…tình chúng mình thuở trước

Năm tháng dần trôi lở, bồi theo con nước

Mãi mãi là ngày xưa…

                chẳng tồn tại bây giờ.

Câu thơ chưa tròn, tình chưa trọn giấc mơ

Một nửa em mang, nửa theo trăng vừa khuyết

Chẳng theo kịp anh dù đôi chân mải miết

Em dừng lại rồi dù… tha thiết một niềm yêu.

Chiều xôn xao no gió một cánh diều

Em hiểu trên đời luôn song hành được – mất

Dấu yêu xưa giờ em tìm nơi cất

Lá trút rơi nhiều, trời đã sắp lập đông…

Dạ Quỳnh

Bài thơ: Em muốn về Hà Nội ngày đầu thu

EM MUỐN VỀ HÀ NỘI NGÀY ĐẦU THU

Thơ Dạ Quỳnh

Em muốn về Hà Nội vào một ngày đầu thu

Nắm tay anh đi giữa những hàng Cơm Nguội vàng, đã từng nghe…Trịnh kể

Dạo Hồ Tây anh bảo: đẹp như tranh vẽ

Những con phố dài nhè nhẹ lá vàng bay.

Em muốn về Hà Nội đón gió heo may

Quàng chiếc khăn voan dịu dàng đi bên anh qua khu nhà cổ

Qua những vỉa hè, qua từng con ngõ nhỏ

Em hé môi cười tươi thắm đoá Hoạ Mi.

Hà Nội nghìn năm bỗng hoá nhu mì

Khi em nhìn anh mắt ghì trong đáy mắt

Khi tay trong tay mà nghe lòng se sắt

Chỉ gần phút giây, có đủ để hẹn thề?.

Hà Nội mùa này đưa em vào cơn mê

Len vào hồn em là tràn trề luyến nhớ

Có phải em yêu Hà Nội chỉ là cái cớ

Sâu thẳm trong tim da diết nhớ một người.

Đã qua rồi Hà Nội thuở đôi mươi

Em và anh tiếng cười cũng chẳng còn xanh màu lá

Giữa bảy tỉ người dưng ta …

       chạm vai nhau nên xin đừng mặc cả

Để mùa thu vàng chẳng vội vã sang đông.

Dạ Quỳnh

About iblogkienthuc

IBlogKienThuc - Chuyên Chia Sẻ Thông Tin, Kiến thức

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *