Tin Hot
Home / TopList / Top 10 Bài văn tả chiếc xe đạp của em hay nhất

Top 10 Bài văn tả chiếc xe đạp của em hay nhất

Bài văn tả chiếc xe đạp số 4

Mùa hè năm ngoái, bố bắt đầu dạy em đi xe đạp. Sau khi đã biết đi, bố mua tặng em một chiếc xe đạp mini để em đi học mỗi ngày.

Chiếc xe đạp mini của em có màu hồng cánh sen rất nổi bật. Bố bảo con gái dịu dàng nên bố mua xe màu hồng đáng yêu. Phía trước xe có một chiếc giỏ nhỏ nhỏ xinh xinh em để cặp sách mỗi ngày trên đường tới trường. Xe được thiết kế có hai tay lái cân bằng được bọc lớp cao su mỏng màu nâu để em cầm đỡ đau tay.

Ngay gần tay lái là môt chiếc còi nhỏ, mỗi lần cần tranh người trên đường là em lại bấm còi kêu reng reng nghe thật vui tai. Xe có ghế ngồi bọc lớp da màu nâu rất êm. Phía sau cũng có chỗ ngồi cho một người nữa. Thỉnh thoảng em vẫn qua đèo bạn đi học nhóm. Xe có hai bánh xe hình tròn. Ở giữa bánh xe là các nan hoa bằng thép rất chắc chắn.

Lốp xe bằng cao su bền và đẹp. Mỗi lần xe chuyển động, những bánh xe lăn quay đều quay đều trông thật vui mắt.Chiếc xe luôn theo em trên con đường tới trường và trở về nhà sau mỗi ngày học tập. Mỗi buổi chiều mát, em vẫn thường cùng nhóm bạn thân đạp xe ra công viên dạo chơi. Cũng có những lúc em cùng bố đạp xe đi tập thể dục buổi sáng giúp em khỏe mạnh hơn.

Em rất yêu chiếc xe đạp của mình. Chiếc xe đối với em không chỉ là phương tiện đi lại mà còn là một người bạn bên em mỗi ngày. Em sẽ giữ gìn chiếc xe cẩn thận để nó luôn mới và bền.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 1

Tuần trước là sinh nhật tôi, tôi vui lắm vì được nhận rất nhiều quà của ba mẹ và cả bạn bè nữa. Quà nào tôi cũng thích nhưng có lẽ thích nhất là chiếc xe đạp mà bố mua cho tôi.

Đó là một chiếc xe mini màu hồng là dòng xe Việt Nhật. Chiếc xe cao chừng một mét hai bánh xe to . Bố tôi bảo hai bánh xe to như thế thì đạp mới nhanh mà không tốn sức. Tôi thích lắm ngồi luôn lên xe đạp thử một vòng quanh xóm. Chiếc xe còn mới tinh và màu hồng trông rất điệu thế nên khi tôi đi ra khỏi nhà là mọi người đều nhìn theo chiếc xe thoáng tại nghe tiếng mấy đứa bé xóm bên khen chiếc xe đẹp quá.

Chiếc xe có cái giỏ trắng nhìn rất xinh, trên đó tôi gắn thêm một con gấu bông nhỏ vô cùng dễ dương. Hai cái phanh xe cũng có màu trắng, tôi buộc thêm vào đó một cái nơ màu hồng nhìn rất là điệu đà không lẫn vào đâu được. Bố trêu tôi xe thì sản xuất nhiều cái nào cũng giống nhau nhưng xe của con gái bố thì không hề giống cái xe nào vì nó được tôi trang trí lên đó đủ thứ màu sắc.

Tiếp theo đó là cái chuông, bộ phận này của cái xe làm tôi thích nhất, để mỗi khi sang đường đông thì tôi nhấn chuông cho mọi người biết để tránh. Những lúc như thế tiếng chuông kêu lên kính koong nghe thật vui tai. Mỗi lúc tôi không có ở nhà là thằng em nghịch ngợm lại kéo chuông kêu inh ỏi nó vừa nhấn vừa cười thích lắm. Có lần tôi bắt được nó nghịch xe tôi tôi la lên nó vẫn không sợ nó bảo được bố mua cho xe đạp thích thế còn gì cho em chơi chút. Tôi thấy thế nên cũng không mắng nó nữa.

Cái yên xe màu ngả bạc khi ngồi lên thì rất êm nhưng tôi lại quá thấp so với cái yên đó nên bố đã phải đi sửa lại cho nó thấp xuống. Tôi cứ lo là khi hạ nó xuống sẽ không còn đẹp nữa nhưng khi bố mang về thì tôi lại hoàn toàn ưng ý, chiếc xe không cân đối hơn nhiều nhìn nó thật tương xứng với chiều cao hạn chế của tôi.

Cái ghế ngồi sau xe được làm bằng i nốc trông sáng lắm nhìn rất gọn gàng và cân đối. Cái xích xe không to như xe của mẹ và được chắn bằng một tấm nhựa mỏng nhưng rất cứng. Mẹ tôi trêu chắn như này thì đạp xe không bị rách quần rồi. Chả là tôi rất sợ đi xe của mẹ vì lần nào đi tôi cũng bị vướng cái quần vài xích xe nên bị rách gấu quần. Chiếc bàn đạp nhỏ nhắn màu tối, nâng bước chân tôi trên mỗi con đường xa .

Tôi thích chiếc xe này lắm chẳng thế mà mỗi khi mấy thằng con trai trêu tôi bỏ giấy vụn vào xe tôi tức lắm bắt cho bằng được bọn nó nhặt sạch từng cái một. Mới đi được một tuần thôi mà chẳng biết đi đứng thế nào mà trên xe đã có vài vết xước to nhỏ, tôi xót lắm nhưng bố bảo không sao đâu người không bị sao là được nhưng lần sau đi phải cẩn thận hơn.

Chiếc xe có thể nói là một tài sản lớn nhất từ trước đến đến nay của tôi, tôi coi nó như một người bạn đồng hành trên những chặng đường trên mỗi con đường hàng ngày tới trường đến lớp. Đây món quà vô giá mà bố đã mua cho tôi, tôi cảm ơn bố rất nhiều vì đã mua cho tôi chiếc xe đạp đẹp đến thế tôi nguyện phải cố gắng học giỏi để không phụ lòng bố mẹ.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 10

Hằng ngày em vẫn đến trường bằng cái xe đạp cũ. Chiếc xe đạp ấy là của chị Hà em đã dùng trong suốt những năm học cấp 2. Nay chị Hà đã lên lớp 11, chị cho em chiếc xe đạp ấy. Bố em bảo “Con đi tạm chiếc xe này một vài năm. Bao giờ con lên cấp 2 bố sẽ mua cho con cái xe khác”.

Chiếc xe của em được mặc chiếc áo màu đỏ mới đẹp làm sao! Nó là chiếc mini Nhật, bố em bảo đây là kiểu xe đạp nữ nên rất phù hợp với dáng con gái chúng em. Xe đã cũ nên có một chút vết xước. Mỗi vết xước ấy chắc có sự tích của nó nhưng em không biết. Khung xe có một thanh võng xuống, trông rất điệu. Đầu xe là hai tay lái trông y như hai cái sừng con hươu cong cong.

Cái yên xe tuy cũ nhưng vẫn còn êm lắm. Cái đèo hàng đằng sau bằng sắt trắng, chị em vẫn dùng để cặp sách mỗi khi tới trường, nay không hiểu vì sao nó bị rụng mất một thanh dọc. Lốp xe cũng đã mòn. Hôm trước trời mưa, sợ đường trơn, bố em đã định thay chiếc lốp mới như em vẫn cố đi, vì tin vào tay lái lụa của mình. May mà không có chuyện gì xảy ra. Nan hoa cũng bị gãy một cái nhưng vành không bị đảo, xe vẫn đi tốt vì em không béo như chị Hà.

Bộ xích líp được dấu kín trong hộp, nó không kêu “tách, tách” như xe mới của các bạn. Chiếc xe tuy cũ nhưng đi rất bon. Có lần, em chủ quan không kiểm tra lại phanh, xe bon quá, nên khi xuống dốc, xe đứt phanh làm em ngã ra đường. Lúc về nhà em rất lo lắng. Bố em bảo: “Hay là từ mai bố đưa con đi học vậy?”.

Em phải nói mãi bố mới yên tâm và lại cho em đi xe đến trường. Từ đấy, trước khi đi đâu, em đều kiểm tra lại xe cho cẩn thận. Mỗi khi đi học về, em lại lau chùi sạch xe rồi mới dắt con ngựa sắt đó vào nhà. Tuy nhà em đến trường hơi xa, nhờ có con ngựa sắt thân thiết này em vẫn đi học đúng giờ.

Bây giờ, nhà em chưa có điều kiện mua xe mới, chiếc xe đạp tuy đã cũ nhưng đối với em là một vật quý giá. “Của bền tại người”, bố em bảo thế. Em sẽ giữ gìn cẩn thận chiếc xe, người bạn thân thiết của em.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 5

Em biết đi xe đạp từ hồi còn học lớp một nhưng mãi đến năm lớp bốn, bố mẹ em mới mua cho em chiếc xe đạp để em có thể tự mình đến trường học.

Chiếc xe đạp cao một mét, sơn màu xanh dương bóng láng. Vành bánh xe, vè xe sáng choang màu trắng bóng của sắt mạ thép. Sườn xe uốn lượn cong cong hình dấu á nghiêng nghiêng mềm mại. Sườn xe nối với tay lái ở phần đầu và nối với yên xe, bánh sau xe ở phần cuối.

Tay lái cong cong hình chữ u được mạ inox sáng bóng, vỏ bọc hai tay cầm của tay lái làm bằng cao su màu đen. Tay thắng nối với tay lái kéo dài dây, chéo nhau ở phía trước đính một đôi gấu Mi-sa ngộ nghĩnh. Yên xe màu xám tro, bọc nệm êm ái. Nan hoa của bánh xe sáng trắng, lúc xe chạy cứ loang loáng như gương.

Chiếc xe còn mới tinh dù em đã dùng nó hơn một năm qua. Ấy là nhờ em giữ gìn xe rất cẩn thận, lau xe hằng tuần. Khi đi học, gặp trời mưa, về đến nhà, bao giờ em cũng dùng vải khô mềm lau xe bóng sạch mới thôi. Vì vậy, xe đạp của em đã dùng một năm hơn mà đạp cứ nghe ro ro, thật êm tai. Thỉnh thoảng, bố em bôi dầu nhờn vào xích xe để chống rỉ sét và giữ xe được bền lâu.

“Chiến mã” của em không hí vang như chiến mã của các chàng hiệp sĩ trong truyện cổ tích. “Chiến mã” của em ngày hai buổi chạy ro ro đưa em đến trường, nơi em học tập, mở mang kiến thức để trưởng thành, mai sau trở thành công dân tốt của một đất nước có nền văn hiến lâu đời. Em yêu thích chiếc xe đạp của em và xem nó như người bạn thân thiết, chịu thương, chịu khó.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 7

Khi chị gái em lên cấp ba thì em đã được chị để lại cho chiếc xe đạp của chị. Bố bảo em khi nào học lên lớp lớn bố sẽ mua cho em một chiếc xe đạp mới.

Chiếc xe mini Nhật được khoác trên mình chiếc áo màu xanh. Bố bảo với em kiểu xe đạp nữ nên rất hợp với dáng con gái. Vì là xe cũ nên nó cũng có những vết xước. Chắc là do những lần xe đổ hay cũng có thể chị bị ngã âm thầm mà không dám nói với bố. Khung xe có một thanh võng xuống, nó làm cái khung xe trông điệu đà và không bị thô cứng.

Đầu xe là hai tay lái cong cong và nó được tính toán rất hợp lý khi em ngồi lên xe và cầm hai tay lái. Cái yên xe màu đen rất là êm. Cái đèo đằng sau được làm bằng sắt trắng. Trước xe là một cái giỏ nhựa mà em vẫn để cặp sách vào đó. Xe đã dùng lâu nên chiếc lốp cũng hơi bị mòn, nan hoa xe cũng đã hỏng vài cái.

Bố đang chờ đến ngày chủ nhật để có thể đi thay chiếc lốp mới cho em. Vì bố sợ những ngày mưa gió, đường sẽ rất trơn. Bộ xích líp được giấu kín trong chiếc hộp. Vốn giống tính cẩn thận của bố em, nên chị cũng là người rất giữ gìn xe. Đã mấy năm rồi nhưng chiếc xe đi vẫn rất êm thoải mái. Chiếc xe tuy cũ nhưng nó lại rất bon. Em luôn phải kiểm tra hơi của bánh xe, và nhất là phanh xe trước khi dắt xe ra khỏi nhà.

Mỗi khi đi học về em lại lau chùi nó cẩn thận rồi mới cất vào nhà. Từ nhà đến trường là một quãng đường khá xa với em. Có nó là bạn đồng hành, em sẽ không mệt nhọc và luôn đi học đúng giờ. Nó với em bây giờ là một vật quý giá. Của bền tại người. Nên em sẽ luôn chăm chút cho chiếc xe thật cẩn thận.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 9

Em lên lớp 5 nhân ngày khai trường bố mẹ em mua tặng em một chiếc xe đạp mới để em đi lại thuận tiện hơn. Em rất thích chiếc xe này.

Chiếc xe này là xe mini Nhật, nó bé hơn các loại xe khác một ít để cho em có thể dễ dàng với chân để đi lại cho dễ. Chiếc xe có khung màu đỏ có dán hình những con cừu rất là ngộ nghĩnh. Trước đầu xe có hai cái tay cầm được bỏ màu đỏ để cho em lái xe không bị đau và trơn trượt. Mỗi bên tay cầm có một cái phanh giúp em dừng lại một cách an toàn.

Phanh phải hay còn gọi là phanh sau để dừng lại mỗi khi có việc gì đó. Phanh trái hay còn gọi là phanh trước để dừng lại khi có việc khẩn cấp. Nhưng thường thì người ta sử dụng phanh phanh nhiều hơn vì nó an toàn hơn phanh trái. Ở trước đầu xe có một cái rổ xe để em đựng cặp và mũ nó khi đi học.

Cái rổ này được làm bằng sắt mỏng được đan sít lại với nhau. Xe có một cái yên màu đen để cho em ngồi đạp xe cho đỡ mỏi. Hai bàn đạp có cái để chân màu đen để em đặt chân và đạp xe một cách dễ hơn. Xe có hai cái bánh lớn hình tròn có những chiếc nan hoa đủ màu sắc khi em đạp xe nó quay tròn lấp lánh rất là đẹp. Ở sau yên màu đen là một cái khung hình chữ nhật để dọc theo chiều xe bằng sắp cứng giúp em có thể trở bạn bè được.

Em rất thích chiếc xe này nó như ngày bạn thân hàng ngày đi học cùng em đến trường và cùng nhau đi về sau mỗi buổi học mệt mỏi. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận để nó hoạt động được lâu hơn và theo em đến trường được nhiều hơn.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 3

Mỗi sớm, em lại đi đến trường với người bạn đặc biệt của mình – chiếc xe đạp công chúa. Người bạn này được bố em mua tặng em nhân dịp bước vào năm học mới. Có xe đạp, em có thể tự mình đi trên con đường đến trường quen thuộc.

Chà! Đúng với cái tên xe đạp công chúa, chiếc xe mới đẹp làm sao! Nó khoác trên mình một bộ trang phục màu hồng với những vệt đậm nhạt khác nhau, y như tà váy thướt tha của nàng công chúa. Chiếc xe cao tới thắt lưng của em, nó được thiết kế gọn nhẹ để em có thể điều khiển nó một cách dễ dàng nhất. Chiếc càng lái với hai tay lái cong cong chụp vào nhau ở giữa.

Chỗ tay cầm, người ta lót một miếng cao su hồng nhạt giúp em lái xe được êm ái. Gắn liền với càng lái bên phải là một chiếc nút công tắc đèn xe. Mỗi khi ấn vào đó, đèn xe phát sáng rực chói. Ngay cạnh đó là một chiếc chuông nhỏ. Khác với chiếc chuông trên xe đạp của bác đưa thư, chiếc chuông của xe đạp này phát ra những âm thanh vui nhộn.

Yên xe hình chữ nhật được đặt chắc chắn trên một cây cột sắt ngắn tầm một gang tay. Nối giữa càng lái và yên xe hai thanh sắt vững chắc song song với nhau. Trên vỏ, những hình dán ngộ nghĩnh được dán chi chít. Gác ba ga của chiếc xe này cũng êm ái như yên. Em có thể đèo một ai đó đằng sau đi cùng. Phía bên dưới, hai chiếc bánh xe tròn trịa như cặp kính khổng lồ.

Vành xe cong cong áp theo chiếc bánh như để bảo vệ bánh xe bởi sợ hai chiếc bánh bị xây xước. Xích xe đạp cũng được bảo vệ bởi một bộ áo giáp sắt ngay ngắn, vừa vặn. Hai chiếc bàn đạp được nối từ khung sắt, vuông vức đúng vừa bàn chân em. Em thích nhất là chiếc giỏ ở đằng trước xe. Chiếc giỏ nhựa được đan với những lỗ nhỏ. Em thường đặt chiếc cặp sách hay chiếc mũ, áo mưa của mình vào đó.

Đầu hè, chúng em nhặt những chùm hoa phượng đỏ tươi hay chùm bằng lăng tím ngát bỏ vào giỏ để chơi đùa. Mỗi khi em đạp, hai bánh xe lăn tròn, cứ thế quay đều, quay đều. Hai bánh cứ mải miết làm việc như thế quên cả thời gian. Có lẽ, khi chúng không được hoạt động, chúng sẽ buồn biết nhường nào. Em luôn lau chùi nó cẩn thận, sạch sẽ để mỗi khi ra đường, chiếc xe công chúa được xinh đẹp nhất có thể.

Ngồi trên xe, đôi chân em liên hồi quay vòng theo chiếc bàn đạp. Từng làm gió đùa trên mái tóc, rồi chạy đua với em tới trường. Đó là những thời khắc tuyệt vời mỗi ngày mới đến của em. Em mong chiếc xe sẽ không quên đồng hành cùng em trong những chặng đường tiếp theo.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 8

Năm em tròn bốn tuổi, bố tặng em một chiếc xe đạp. Mãi cho đến bây giờ, khi đã cao lớn lên khá nhiều, em vẫn còn dùng chiếc xe đạp ấy. Chiếc xe đạp từ thuở mới đi mẫu giáo là món đồ mà em yêu thích nhất.

Chiếc xe đạp cao bảy mươi phân, sơn màu xanh nước biển. Sườn xe dán nhãn hiệu Martin màu xám bạc. Vành bánh xe bằng nhôm sáng bóng với các nan hoa thép trắng. Bánh sau của xe có gắn một bánh xe nhỏ, choãi ra như chân chống xe, có thể điều chỉnh cao thấp. Bánh xe này giữ xe thăng bằng, giúp em tập đi dễ dàng.

Khi em đã đi vững, biết điều khiển tay lái rồi, bố tháo cái bánh xe nhỏ này ra, chiếc xe đạp của em giống hệt chiếc xe đạp của người lớn. Tay lái xe làm bằng thép trắng, tay cầm có vỏ bọc nhựa màu đỏ, mịn như nhung. Hai dây thắng màu trắng, cong vồng lên, chéo nhau thành hình chữ V, gài một con bướm nhựa màu vàng kim.

Tay lái bên trái có gắn một cái chuông, cần chuông ló ra tròn tròn. Ấn tay vào giữa cần chuông, tiếng kêu “kính coong” vang lên nghe rất oách. Yên xe bọc nệm mềm màu đen, thon thon, em ngồi rất vừa vặn. Bố mua cho em loại xe rất tốt, ấn chân vào bàn đạp nhẹ mà xe vun vút lao tới và tiếng xích xe nghe ro ro, hai vành bánh xe quay mạnh, nan hoa sáng trắng, loang loáng như gương.

Em nhớ mãi buổi đầu tập xe, bố vịn xe cho em ngồi vào yên và đạp xe. Nhờ bánh xe nhỏ, em tập đi xe một cách dễ dàng. Cả nhà vỗ tay động viên em. Em gắng sức đạp một vòng quanh sân và ngẩng cao đầu vui sướng: “Con đạp xe được rồi.”. Chỉ trong hai tuần, bố tháo bánh xe nhỏ ra và em đi được xe đạp một cách thăng bằng, dễ dàng.

Bố giúp em giữ xe rất tốt: em dùng giẻ lau sạch bụi đất và nước bắn vào xe, bố tra dầu mỡ vào các ổ trục. Nhờ thế, đã năm năm qua, chiếc xe đạp của cm vẫn còn sáng mới, màu sơn còn bóng đẹp, vành xe, bánh xe trắng sáng như ngày mới mua.

Từ lớp ba, em đã tự đi học bằng xe đạp. Để tránh đường lớn nhiều xe cộ không an toàn, em đi học theo con đường làng để đến trường. Nắng cũng như mưa, dù đường khô ráo hay lầy lội, chiếc xe đạp chịu thương chịu khó đưa cậu chủ nhỏ đến lớp hàng ngày. Tiếng xe ro ro trò chuyện cùng em, bánh xe cùng em lăn qua những chặng đường miệt mài học tập. Em rất tự hào khoe với các bạn về nó: “Đây là chiến mã của tớ!”.

Cùng với tình yêu bao la, sự chăm lo ân cần của bố mẹ; các tiện nghi vật chất dành cho em ngày càng nhiều lên: áo quần, cặp sách, đồ chơi, bàn học, máy tính… Mỗi một tối đi ngủ em như nghe tiếng xe thì thầm với mọi vật trong nhà: “Tớ là đôi chân của cậu chủ, tớ có mặt cùng với các cậu, có khi còn sớm hơn ấy chứ.”. Mơ màng khép mắt ngủ, em muốn nói với xe: “Phải, cậu là bạn của mình từ hồi lên bốn.”.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 6

Dịp tổng kết học kỳ vừa rồi, em đạt danh hiệu học sinh xuất sắc. Theo lời hứa, mẹ đã thưởng cho em một chiếc xe đạp mới toanh. Em rất vui và hạnh phúc.

“Ôi chao! Sao chiếc xe đẹp đến vậy!” Em thốt lên thật to. Chiếc xe mini hiệu Asama màu xanh nước biển vẫn còn bóng loáng. Em thích thú quan sát xe thật kỹ. Kết cấu xe gồm: hai bánh , một bộ bàn đạp kè xích líp, giỏ xe nhựa màu trắng, tay lái, yên xe, bộ phanh trước phanh sau, chân trống.

Chiếc yên xe êm và rất thoải mái. Nó được mẹ em vặn kích cỡ vừa để cho em đạp xe. Từ yên có một thanh sắt nối ra đến đầu xe. Vành xe rất chắc chắn, bên tay trái là một chiếc chuông màu hồng. Chuông xe rất nhạy. Mỗi khi đi chỗ đông người em thường em thường ấn chiếc chuông kêu “Kính coong”.

Đầu xe là một chiếc giỏ để em đựng đồ. Chiếc giỏ này rất thuận tiện, em thường để cặp sách vào trong mỗi khi đến trường. Hai bánh xe của em có rất nhiều nan hoa được làm bằng sắt. Cái xe đạp của em có hai chỗ ngồi, một chỗ ngồi ở trước dành cho người đạp xe và chỗ ngồi dành cho người đi cùng.  Em luôn để một cái khăn ở dưới yên xe. Cứ đến chủ nhật là em lại mang khăn ra lau chùi xe để nó luôn được sạch sẽ.

Em rất quý chiếc xe đạp này. Vì chiếc xe này là một món quà đáng nhớ nhất của mẹ dành cho em và cũng vì sự hữu ích của nó. Em sẽ giữ gìn chiếc xe thật cẩn thận cũng như giữ gìn tình cảm của mẹ dành cho em. Khung xe to, rất chắc chắn, được sơn trắng và xanh. Vì em còn bé, nên mẹ phải hạ thấp yên xe xuống em mới có thể ngồi lên và đạp được. Chiều chiều đi học về, mẹ cho em đi đạp xe quanh sân bóng của xã.

Mặc dù em đã đi được nhưng mẹ dặn em chỉ được đi xe khi có mẹ đi cùng thôi chứ không được đi một mình vì ngoài đường nhiều xe cộ đi lại rất nguy hiểm. Em ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Ngày nào em cũng hào hứng được mẹ cho đi đạp xe. Em cảm ơn mẹ rất nhiều vì món quà ý nghĩa này. Em sẽ cố gắng học tập hơn nữa để mẹ thêm vui lòng.

Bài văn tả chiếc xe đạp số 2

Ông ngoại em năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh. Hàng ngày, do ba mẹ bận công việc nên em thường được ông đưa đi học bằng xe đạp của ông. Năm nay lên lớp bốn, em đã tự đi được xe đạp rồi nên sinh nhật vừa qua ông đã tặng em chiếc xe đạp thật đạp để em tự đến trường.

Chiếc xe đạp của em thuộc loại xe mini nhỏ, mang nhãn hiệu của Nhật Bản. Xe không cao lắm và nhìn rất cân đối. Khung xe được sơn màu đỏ, có hai ống tròn hơi võng xuống nhìn rất chắc chắn. Đầu xe có hai tay lái như hai cái sừng bò làm bằng i-nốc sáng bóng. Tay cầm được lót bằng nhựa mềm, dán chặt vào khung nên khi lái xe vừa chắc chắn vừa không bị đau tay.

Đầu xe rất nhẹ, khi đi em bắt lái dễ dàng. Bên trái của tay cầm có gắn một chiếc chuông nhỏ, khi đưa tay đánh, chuông kêu lên kính coong kính coong rất vui tai. Yên xe màu ghi xám, có nệm rất êm, được gắn chặt vào khung xe. Yên xe có thể điều chỉnh được độ cao thấp phù hợp với dáng của người đi nên rất tiện lợi, sau này em lớn hơn một chút vẫn điều chỉnh được để đi xe dễ dàng.

Đằng sau yên xe là gác-ba-ga được làm bằng những thanh sắt sơn màu đen rất chắc. Mỗi khi có thời gian em thường chở em gái em đi chơi quanh phố. Hoặc cuối tuần em thường chở em ấy về bà ngoại chơi. Hai chị em đi đường vô cùng vui vẻ. Xe có hai bánh hình tròn, bánh trước nhỏ hơn bánh sau một chút. Bánh xe có lốp màu đen được gắn vào và hệ thống trục quay rất chắc chắn.

Bàn đạp của xe rất chắc. Khi em đạp xe, xe đi rất êm mà không có tiếng kêu. Hộp xích cũng được sơn màu đỏ, thỉnh thoảng em lại nhờ ông tra dầu mỡ vào đó để đi luôn dễ dàng. Đây là món quà tuyệt vời mà em nhận được từ ông ngoại. Xe đạp là phương tiện giúp em đi lại hàng ngày nên nó vô cùng quan trọng với em. Từ ngày có xe, em có thể chủ động đến trường, ông không phải đưa đón em nữa nên có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.

Với em, nó là người bọn rất thân. Nó giúp em tự làm được nhiều việc hơn. Em luôn lau rửa chiếc xe của mình cẩn thận để nó luôn được đẹp và bền lâu. Khi đi đâu, em cũng cẩn thận khóa xe lại để đề phòng kẻ xấu.

About iblogkienthuc

IBlogKienThuc - Chuyên Chia Sẻ Thông Tin, Kiến thức

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *